Cảm xúc ngày Hội khóa cựu sinh viên: Những giây phút đáng sống của đời người... (04-11-2016)
Hướng tới kỷ niệm 34 năm ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 & kỷ niệm 114 năm Thành lập Đại học Y Hà Nội 15/11, phòng Tuyên huấn đăng bài viết của PGS. TS. Nguyễn Văn Đoàn - Cảm xúc ngày Hội khóa cựu sinh viên...

Xin chào các anh chị - bạn đồng nghiệp của tôi!

         Tôi còn nhớ như in ngày nhập trường Đại học Y khoa Hà Nội năm học 1977 cũng vào những ngày đầu đông trời se lạnh. Bọn học sinh tỉnh lẻ co ro ngơ ngác gọi đám lính phục viên đi học còn nguyên quân phục là “chú”, vì các chú vừa “khô” vừa “cũ” và chiếm tỉ lệ áp đảo, thế mà sau đó chẳng bao lâu ngôi thứ lại được dịch chuyển từ chú sang anh, rồi khối đôi chú cháu "chết" nhau, rồi nên vợ thành chồng.

         Tôi còn nhớ lắm, những năm sau chiến tranh đất nước bộn bề khó nhọc, sinh viên chúng tôi vừa đói vừa rách. Bữa cơm nội trú vàng ươm toàn ngô xay hay xám xịt chỉ màu hạt bo bo, thế mà cũng chả đủ làm vơi đi khoảng trống lâu ngày của dạ dày, vì thế khối bạn cố tình chờ ăn cơm muộn để xin chị nuôi thêm miếng cháy cơm, khối bạn nghĩ ra trò chữa phiếu ăn… Rồi đói quá đêm không sao ngủ được quyết định nấu trộm một thau cháo muối bằng maiso ống bơ sữa bò bốc mùi khét lẹt, cả phòng 12 cái thìa to nhỏ thi nhau sì sụp. Sao mà ngon đến thế! sao mà đã đến thế! có lẽ bây giờ chẳng có món sơn hào hải vị nào có thể ngon bằng miếng cháo đêm ngày ấy.

          Thỉnh thoảng tôi lại giật mình, sao cái đám SV năm ấy lại tồn tại được tới ngày hôm nay! Năm đầu, chân ướt chân ráo mới vào trường, hàng trăm đứa phải đi lao động chặt gỗ tận Hữu Lũng - Lạng Sơn. Cái rét rừng như cắt da, cắt thịt. Đám con gái Hà Nội chịu khổ không quen, suốt ngày quấn chăn thút thít khóc nhớ nhà. Sau đợt đi rừng về mấy “ông” nội trú mang sản phẩm guốc mộc tự tạo, vừa to vừa xù xì, đêm chạy đi tiểu nện cầu thang ký túc xá đinh tai nhức óc làm mất ngủ và gây mâu thuẫn với các anh chị lớp trên. Mấy lớp còn lại rửa đá ở công trường bê tông Trung Tự, cũng thức khuya, dậy sớm, chia ca, chia kíp như công nhân nhà nước. Chân tay sinh viên yếu ớt sao đọ nổi với đá sỏi, xi măng… tứa máu ròng ròng. Đấy vẫn là chưa nhắc đến những ngày đi nạo vét sông Lừ, vai non phồng rộp không quen mang đòn gánh, những đôi chân trắng nõn nà ngâm dưới bùn đen cống rãnh đến bẹn trong cái mùi hôi thối và cái rét tê người…

         Hình như vẫn còn đây những giảng đường lợp ngói cũ năm xưa, có thể nhìn thấy cả trời xanh, bàn ghế xộc xệch, mưa ngập nền nhà phải bì bõm lội vào lớp học. Mùa hè nóng như thiêu, điện đèn tù mù thế mà phải xếp vở, đặt gạch nhận chỗ từ chiều để tối may ra mới có chỗ ngồi tự học; giảng đường chật ních, hầm hập mồ hôi nhưng im phăng phắc, những cái đầu to hơn người gí sát tập giáo trình in Ronio để đoán chữ, toàn những khuôn mặt gầy gầy xanh xao, những đôi mắt thâm quầng nhưng toát lên cái thông minh trẻ trung của các bạn cùng khoá. Sinh viên mấy trường cạnh đến chơi ngạc nhiên thì thầm “Chúng nó học gạo điên hay”.

          Đói khổ như vậy nhưng nào đã được yên thân! Buổi trưa định chợp mắt thì “bọn dệp” lại thi nhau hút máu chúng tôi. Trên những cái lưng trần hình bộ xương nổi tịt từng đám đỏ au, ngứa như móc thịt và thế là buổi trưa ký túc im ắng lại rộ lên những tiếng rũ chiếu, tiếng dỗ dát giường, tiếng hò la…, rệp gỗ rơi ra rông rổng, bò lổm ngổm trên sàn nhà mùi hôi như bọ xít, nghĩ lại đã buồn nôn… Phải chăng cái hoàn cảnh éo le của đất nước, phải chăng sự chọn lọc đến khắc nghiệt điểm số vào trường năm ấy đã làm nên một khoá học "quái kiệt" của Trường Đại học Y khoa Hà Nội khoá 1977-1983.

         Tôi còn nhớ, mùa hội diễn những năm ấy cứ như ngày hội của cả khu "chặt đầu lột da", cả trường đầy ắp những tiếng hát tiếng đàn, không phải chỉ có sinh viên mà tất cả các phòng ban, bộ môn, các thầy các cô, cả các vị giáo sư già cũng lên sân khấu. Khối chúng mình năm nào cũng cống hiến những tiết mục đặc sắc, những tốp ca hoành tráng, những dàn hợp xướng khổng lồ được dàn dựng công phu và mọi người hát bằng cả trái tim, hát đến 1-2 giờ sáng, hát đến khi sân trường chỉ còn lại diễn viên và ban giám khảo vẫn chưa thôi.

         Buổi sáng những năm ấy cả ký túc xá rầm rập tiếng bước chân chạy thể dục, sân trường trở nên quá chật cho các lớp hoạt động thể thao: bóng đá, bóng bàn, bóng rổ, bóng chuyền... khối 1977-1983 cực siêu, cổ động viên thì cuồng nhiệt như cổ động viên Anh: cũng vắt vẻo trên cây, trần trụi đầy chặt kín ô văng, cửa sổ, đập giường, gõ xoong, gõ nồi, chửi bới ầm ĩ làm náo động ký túc xá mỗi khi đội nhà ra trận.

         Còn bao nhiêu kỷ niệm của tuổi sinh viên chúng tôi được cất giấu trong mỗi một anh chị sau khi hô đến run người lời thề Hypocrate trong lễ tốt nghiệp, rồi toả đi khắp mọi miền của tổ quốc và khắp bán đảo Đông dương. Sau 30 năm bươn trải với nghiệp cứu người và cuộc sống, hôm nay chúng ta mới có chút thời gian để quay quần bên nhau. Những kỷ niệm xưa ùa về buồn vui lẫn lộn, những khuôn mặt thân quen cứ chập chờn đan xen quá khứ và hiện tại. Tim tôi như thắt lại vì mấy hàng ghế quen thuộc kia vắng mặt mấy người do bệnh tật hoặc rủi ro đã ra đi mãi mãi! Tôi thấy đượm buồn vì trong cả đám đông, chỉ còn loáng thoáng mấy mái đầu đen, nhiều nếp nhăn đã chằng chịt hằn sâu trên những gương mặt thân quen...duy chỉ có những đôi mắt, nụ cười vẫn ấm áp, vẫn gần gũi như những ngày nào.

           Sao mấy cái từ "Đại học Y Hà Nội" lại có ma lực đến thế, nó cứ đượm buồn, thôi thúc, lôi kéo chúng tôi mỗi khi nhắc tới hay lâu lâu chưa kịp quay trở lại. Có phải nơi này đã khắc ghi bao kỷ niệm tuổi học đường hay đang lưu giữ trong mình những bí mật của mỗi ông bà cựu sinh viên y khoa khóa 77-83? một giây phút như nghẹt thở khi hai ánh mắt chạm nhau; một tối hẹn hò vặt trụi cả đám cỏ công viên mà chẳng ra cơm, ra cháo gì; một nụ hôn ngờ nghệch rồi tiếc nuối cả cuộc đời hay một giọt nước mắt chia ly của mối tình sinh viên sẽ chẳng bao giờ lộ cho con cháu...

         Gặp nhau hôm nay tại mái Trường Y, ta lại được sống lại tuổi sinh viên vô tư, tinh nghịch, quá đà một chút mà không đáng trách và để cảm nhận rằng, đây là những giây phút đáng sống của cuộc đời, rồi ngày mai lại xa nhau, lại vật lộn với cuộc sống con người, để rồi trông đợi gặp nhau lâu hơn, chia sẻ nhiều hơn trong cái tuổi trên bảo mà những cái khác ít lắng nghe.

          Xin cầu chúc các anh chị, các bạn mạnh khoẻ và an lành, hẹn ngày gặp lại!

 

                                                                                                                                                                                                             PGS. TS. Nguyễn Văn Đoàn

Phòng Tuyên huấn biên tập

Các tin khác