Cần “một trái tim đủ lớn” (04-08-2009)
Không phải kiến thức mà “một trái tim đủ lớn” trước người bệnh mới là điều PGS.TS. Nguyễn Đức Hinh – Hiệu trưởng Đại học Y Hà Nội, mong mỏi nhất ở thế hệ sinh viên 9X. Trao đổi với SVVN sau kỳ thi tuyển sinh vừa qua

Với hình thức tuyển sinh như hiện nay mở chỉ chọn được một yếu tố đó là kiến thức. Cụ thể kiến thức của môn Toán, Hóa, Sinh. Còn lại tất cả các các khác chưa thể đánh giá được.

Khi học sinh tốt nghiệp THPT, điều đó có nghĩa là mặt bằng kiến thức chung đã được chấp nhận. Những cái còn lại chưa thể đánh giá được sự phù hợp của ngành nghề mà sinh viên lựa chọn, khả năng, tính cách.

Tôi lấy ví dụ, trong nghề y của chúng tôi, liệu thí sinh có làm được công việc chăm sóc người bệnh không, có chịu được mùi bệnh viện không? Có nhiều bạn tưởng nghề y là một cái gì đó nhưng khi đến bệnh viện nhìn thấy máu thì ngất xỉu…

Ngoài ra, tôi thấy hiện nay có nhiều bạn trẻ rất “máu” làm giàu, nhưng tôi khuyên nhưng bạn ấy không nên chọn nghề y vì làm thầy thuốc khó có thể trở thành những người có quá nhiều tiền. Thầy thuốc mà giàu chỉ khổ bệnh nhân. Đấy là những điều mà tôi rất băn khoăn, dù mới làm kỳ tuyển sinh đầu tiên.

Ngành Y: học tốt chưa hẳn đã trở thành bác sĩ tốt.

Có nghĩa là nếu chỉ thi tuyển 3 môn Toán, Hóa, Sinh thì Ông vẫn chưa thể chắc chắn sinh viên của mình sẽ đủ điều kiện theo học ngành Y?

Có rất nhiều cách để chọn những người phù hợp với nghề y, ví dụ như qua phỏng vấn hoặc như ở một số nước, những người muốn thi vào trường Y phải trải qua một kỳ làm từ thiện ở bệnh viện. Nếu thí sinh chịu đựng được thì mới cho thi vào trường Y.

Thế theo ông, chất lượng đào tại Đại học có nhất thiết phụ thuộc vào tuyển sinh đầu vào không?

Trường của chúng tôi năm nào cũng lấy được những thí sinh xuất sắc nhất, đó là đặc thù của trường rồi. Trên cơ sở đó, chúng tôi cũng y vọng các em vào trường sẽ học tốt. Nhưng không thể đảm bảo 100% những người này ra trường là bác sĩ tốt. Vì họ mới chỉ có kiến thức vững. Còn để làm tốt nghề y, học cần phái có trái tim và tình thương con người.

Ông có muốn đề xuất gì sau kỳ thi tuyển sinh vừa qua?

Tôi thấy vất vả quá! Nhưng với cách này thì chúng ta phải chấp nhận như vậy. Sắp tới, tôi sẽ mời một số nhóm chuyên gia nước ngoài sang để tham khảo về cách tuyển sinh của trường Y. Trên cơ sở đó, chúng tôi sẽ lựa chọn những phương pháp phù hợp nhất kiến nghị lên Bộ GD-ĐT và Bộ Y tế.

Tôi là người ủng hộ kỳ thi “2 trong 1”. Bây giờ, thi cử tốn kém quá! Riêng trường tôi chỉ tổ chức ở khu vực Hà Nội cũng phải huy động đến 1 nghìn người tham ra, chưa kể, sau mỗi kỳ thi, chúng tôi phải bù thêm khoảng nửa tỷ đồng.

Tôi cũng thấy cần phải suy nghĩ, vì đối với những thầy cô làm công tác tuyển sinh, hệ số rủi ro quá lớn, còn đối với thí sinh, nhiều em chỉ vì sợ mất điện thoại di động do không có chỗ gửi mà bị phát hiện, rồi bị đình chỉ, tương lai có thể đóng sập ngay trước mắt…

Còn những điều ông muốn nói với tân sinh viên?

Tôi là người rất gần gũi và yêu mến sinh viên. Sắp tới, tôi sẽ cùng với sinh viên của trường lên huyện Chiêm Hóa, Tuyên Quang là nơi trường Y Hà Nội hoạt động trong kháng chiến chống Pháp để giúp bà con ở đó, để tri ân bà con ở đó.

Tôi từng nói với sinh viên, rằng tôi không sợ học không học được kiến thức, mà tôi sợ trái tim họ không đủ lớn trước người bệnh ốm đau. Để người bệnh khỏi được thì vấn đề tâm lý chiếm 50%. Tôi cũng cho thuốc, bác sĩ khác cũng cho thuốc, nhưng chỉ một lời nói, một cái nhìn thân thiện kết quả sẽ khác nhau.

Có thể nói nôm na, một số bác sĩ của chúng ta mới chỉ thiên về chăm sóc phần “con” chứ chưa chăm sóc kỹ phần “người”. Tôi rất lo cái đó!

Đào tạo để sinh viên không bị “méo mó”

Vậy tới đây, trường sẽ có giải pháp nào trong đào tạo để sinh viên có đủ cả kiến thức lần “một trái tim đủ lớn” trước người bệnh?

Cái quan trọng là chúng tôi cần đào tạo sinh viên phát triển toàn diện, không bị méo mó. Có thể nói, nghề y là sự giao thoa giữa khoa học tự nhiên và khoa học xã hội. Vì đối tượng phục vụ của nó là con người. Năm học mới, chúng tôi sẽ thực hiện chỉ đạo của đồng chí Bộ trưởng, đưa môn Y học xã hội và Y đức thành môn học chính thức trong chương trình. Bộ trưởng Bộ Y tế sẽ là Chủ nhiệm danh dự và Hiệu trưởng sẽ trực tiếp chủ nhiệm bộ môn này.

Có người cho rằng, chúng ta có thể có những thầy thuốc giỏi về lâm sàng nhưng lại chưa có một nền y học mạnh. Ông nghĩ sao?

Mọi người đều biết, GDP của chúng ta còn rất khiêm tốn nhưng chỉ số phát triển con người (HDI) thì lại tương đối cao. Đó là nhờ vào thành tựu của hệ thống y tế và hệ thống giáo dục. Tuy nhiên, điều kiện kinh tế như vậy đã có thể khiến cả thế giới chưa nhìn nhận chúng ta có nền y học mạnh.

Cụ thể, về đào tạo, tôi cho rằng, cái chúng ta làm được chỉ tương đương với điều kiện kinh tế - xã hội. Nhưng về hệ thống y tế thì chúng ta làm tương đối tốt. Có thể thấy, khi có dịch, chúng ta đã nhanh chóng có thể khoanh vùng và khống chế dịch. Riêng về nghiên cứu khoa học, tôi nghĩ là khó, đặc biệt với nghiên cứu phát minh. Để ra được một phát minh, có thể phải mất nhiều năm, mất nhiều tiền giống như để có được một quả tên lửa phóng thành công thì phải có một, hai quả hỏng trước đó. Làm nghiên cứu không thể có chuyện đưa vào vài trăm nghìn đồng, bắt ngày này, ngày kia phải ra sản phẩm. Trong điều kiện kinh tế còn khó khăn, nguồn lực của Nhà nước còn tập trung vào xây dựng cơ sở hạ tầng thì việc nghiên cứu phát minh gặp khó khăn và việc chưa thể phát triển là không tránh khỏi.

Đang làm quản lý ở bệnh viện (Bệnh viện Phụ sản Trung ương – PV), chuyển sang quản lý ở một trường Đại học, Ông cảm thấy thế nào?

Những năm tháng tôi làm tại bệnh viện đã cho tôi thấy một điều rất quan trọng, đó là để “xây dựng” nên một bác sĩ thì phải như thế nào. Vai trò của y đức quan trong như thế nào trong công việc hàng ngày của thầy thuốc. Như thế hệ chúng tôi, phải mất cả chục năm trời mới có trải nghiệm đó nhưng các sinh viên ngày nay đã được chúng tôi rút ngắn quãng thời gian này.

Theo Ông, giữa cứu người và dạy người thì cái nào khó hơn?

Dạy người cũng giống như những người trồng cây. Để có thành quả, phải mất 20 năm sau. Như vậy, 20 năm nữa, đội ngũ y, bác sĩ của chúng ta như thế nào là phụ thuộc vào ngày nay chúng ta đào tạo. Còn chữa bệnh, nay chữa, mai “sản phẩm” có thể nhìn thấy ngay và có những rủi ro của nghề nghiệp cũng nhìn thấy ngay.

Xin cám ơn Ông!

Kiều Hải, Hà Vi (thực hiện)

Theo Báo Sinh viên Số 31/2009

Các tin khác

Nhận diện HMU
Phân hiệu tại Thanh Hóa
Bài giảng danh dự
Nhắn gửi yêu thương
Quản lý văn bản trực tuyến
Cổng thông tin Sinh viên
Lịch giảng đường
Hệ thống bài giảng điện tử
Phòng Công nghệ thông tin
eLearning HMU
CME HMU
Webconference HMU
Hệ thống thư viện ảo
Thư viện
Lời thề nghề nghiệp
Những điều SV cần biết
Trung tam Phat trien chuong trinh
Bệnh viện Đại học Y
Bác sĩ nội trú
Trung tam Genprotein
TRAC